Cậu bé 14 tuổi "gần như mù lòa" sau 1 năm ngủ chung với chó mèo, bác sĩ: "Bệnh này không chữa được"
Khi thấy mắt mờ đi, cả gia đình chỉ cho rằng cậu bé bị cận thị. Đến khi đi khám chuyên sâu thì đã muộn, hai mắt gần như mù lòa: thị lực còn 0,02 ở mắt phải và 0,1 ở mắt trái.
Ngày 5 tháng 4 năm 2026, tạp chí Phụ Nữ Mới đăng tải bài viết với tiêu đề "Cậu bé 14 tuổi "gần như mù lòa" sau 1 năm ngủ chung với chó mèo, bác sĩ: "Bệnh này không chữa được"". Nội dung như sau:
Với nhiều người, chó hay mèo không chỉ là thú cưng mà còn được yêu thương như một người bạn, một người thân. Nhưng yêu thương là một chuyện, tìm hiểu và bảo vệ bản thân trước những rủi ro sức khỏe khi sống cùng chúng lại là chuyện khác. Câu chuyện đau lòng về cậu bé 14 tuổi suýt chút nữa mù loà vì thiếu hiểu biết, chủ quan khi ngủ cùng thú cưng thời gian dài dưới đây chính là 1 bài học đắt giá!
Cậu bé này tên Xiao Yu (tên đã thay đổi), sống tại Hồ Bắc (Trung Quốc). Từ nhỏ cậu vốn đã yêu động vật. Hơn 1 năm qua, gần như ngày nào cậu cũng ngủ chung với chó hoặc mèo của mình, đôi khi là cả hai. Mọi người trong nhà đều quý động vật, lại thấy Xiao Yu vui vẻ vì điều đó nên chỉ nhắc nhở cậu bé giữ vệ sinh một chút.
Do thói quen nghịch đất cát trong vườn rồi lại ôm ấp thú cưng mà quên rửa tay sạch sẽ, Xiao Yu đã vô tình tạo điều kiện cho ký sinh trùng Toxoplasma gondii xâm nhập vào cơ thể từ lúc nào chẳng hay.
Mọi chuyện chỉ vỡ lở khi thị lực của cậu bé giảm dần, kéo theo thành tích học tập sa sút. Xiao Yu và bố mẹ chỉ nghĩ cậu bị cận thị do học nhiều.
Đến khi tình trạng quá nặng, gia đình đưa cậu bé đến bệnh viện thì đã muộn. Bác sĩ nhãn khoa bàng hoàng phát hiện cả 2 mắt của Xiao Yu đầy những đốm mờ dạng bông và tổn thương vàng trắng ngay tại điểm vàng - khu vực quan trọng nhất của võng mạc.
Ảnh minh họa
Lúc này, hai mắt của cậu bé có thể nó là gần như mù lòa. Thị lực của cậu đã giảm xuống còn 0,02 ở mắt phải và 0,1 ở mắt trái. Đau lòng nhất là khi đây là những tổn thương nghiêm trọng và không thể hồi phục. Việc điều trị chỉ có thể duy trì thị lực thấp, và cậu sẽ không thể lấy lại thị lực bình thường. Hay như cách Trưởng khoa Nhãn khoa Peng Zhihua (Trung Quốc) nói: "Bệnh này không chữa được".
Bác sĩ Pen giải thích rằng khi ký sinh trùng Toxoplasma "tấn công" vào mắt, chúng trực tiếp phá hủy điểm vàng (macula), gây ra những hậu quả vĩnh viễn. Bởi sẹo võng mạc không thể phục hồi bởi ý sinh trùng ăn mòn mô và để lại những vết sẹo ngay trung tâm thị giác. Tế bào thần kinh thị giác một khi đã chết đi thì không có khả năng tái tạo.
Đặc biệt càng khó khăn với những trường hợp phát hiện quá muộn như Xiao Yu. Vì triệu chứng ban đầu rất mơ hồ, Xiao Yu đã để tình trạng kéo dài hơn một năm. Khi đến bệnh viện, thị lực gần như đã mất. Các bác sĩ chỉ có thể dùng thuốc để tiêu diệt ký sinh trùng, ngăn chúng tiếp tục tàn phá thêm, chứ hoàn toàn không thể xóa bỏ những vết sẹo đã hình thành để lấy lại thị lực ban đầu.
Dấu hiệu nhiễm ký sinh trùng Toxoplasma gondii cần phải biết
Toxoplasma gondii là ký sinh trùng đơn bào lấy mèo làm vật chủ chính. Chúng xâm nhập vào người qua đường tiêu hóa (ăn thịt tái, rau bẩn) hoặc tiếp xúc trực tiếp với phân mèo, đất cát chứa trứng nang mà không rửa tay.
Khi vào máu, chúng tấn công thẳng vào mắt và hệ thần kinh, phá hủy võng mạc gây mù lòa hoặc viêm não. Đây cũng là "sát thủ" gây sảy thai hoặc dị tật bẩm sinh nếu lây từ mẹ sang thai nhi.
Dù trẻ em dễ bị tấn công nhất, bác sĩ cảnh báo bất kỳ ai cũng có thể nhiễm bệnh. Trứng ký sinh trùng từ phân chó mèo phát tán qua lông hoặc đất cát, dễ dàng xâm nhập vào máu, tấn công não và mắt chỉ sau một phút lơ là khi dọn vệ sinh, để thú cưng liếm mặt hoặc quên rửa tay sau khi tiếp xúc nguồn đất bẩn.
Căn bệnh này thường diễn biến âm thầm, rất dễ nhầm với cận thị. Cần đi khám ngay nếu có các biểu hiện:
- Thị lực giảm sút nhanh, nhìn mờ như có màn sương che phủ.
- Thấy các đốm đen hoặc sợi đen lơ lửng trước mắt (hiện tượng ruồi bay).
Ảnh minh họa
- Nhạy cảm quá mức với ánh sáng, thường xuyên nheo mắt.
- Trẻ nhỏ bị lác (lé) mắt đột ngột hoặc hay dụi mắt.
- Nhìn các đường thẳng thấy bị cong, méo mó hoặc biến dạng.
Làm thế nào để hạn chế nguy cơ nhiễm ký sinh trùng khi nuôi thú cưng?
Chúng ta không cần phải rời xa những "người bạn bốn chân" mà mình yêu quý, nhưng cần tuân thủ các nguyên tắc vệ sinh khoa học để bảo vệ sức khỏe cả gia đình:
- Hạn chế ngủ chung giường: Nên tạo không gian ngủ riêng biệt cho thú cưng để giảm tiếp xúc gần với các tác nhân gây bệnh tiềm ẩn.
Ảnh minh họa
- Vệ sinh tay nghiêm ngặt: Luôn rửa tay bằng xà phòng sau khi vuốt ve thú cưng, dọn chất thải hoặc làm vườn.
- Chăm sóc y tế định kỳ: Đảm bảo thú cưng được tẩy giun sán và kiểm tra sức khỏe thường xuyên theo hướng dẫn của thú y.
- Thăm khám kịp thời: Nếu có biểu hiện nhìn mờ, đỏ mắt hoặc sợ ánh sáng, hãy đến ngay chuyên khoa nhãn khoa để được tầm soát bằng các thiết bị hiện đại như chụp cắt lớp võng mạc (OCT).
Báo Thanh Niên cũng đăng tải bài viết với tiêu đề "Ngủ cùng thú cưng: Tiềm ẩn nhiều nguy cơ về sức khỏe". Nội dung như sau:
Nhiều nghiên cứu đã chứng minh rằng thú cưng có thể giúp giảm mức độ căng thẳng, khuyến khích người nuôi tập thể dục và nhiều lợi ích khác về mặt tinh thần. Đặc biệt, theo nhiều người nuôi chia sẻ, thú cưng giúp họ ngủ ngon hơn.
Ngày càng có nhiều người nuôi chọn để thú cưng ngủ trên giường cùng mình. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo việc này cũng mang tới nhiều nguy cơ tiềm ẩn về sức khỏe thể chất, nhất là với da hay hô hấp.
Ngủ cùng thú cưng có thể dẫn đến các bệnh lý về da và hô hấp.
ẢNH: AI
Nguy cơ mắc các bệnh về da
Theo bác sĩ chuyên khoa 1 Đoàn Thị Thùy Dung, Khoa Da liễu, Bệnh viện Gia An 115, ngủ chung với thú cưng tiềm ẩn nhiều nguy cơ cho da, đặc biệt nếu thú cưng không được vệ sinh thường xuyên hoặc người nuôi có làn da nhạy cảm.
Lông, bụi bẩn, vi khuẩn, nấm và ký sinh trùng (như ve, bọ chét) từ thú cưng có thể bám lên chăn ga, gối hoặc tiếp xúc trực tiếp với da, gây kích ứng, viêm da tiếp xúc, hoặc làm nặng thêm các bệnh lý da liễu sẵn có như viêm da cơ địa, vảy nến, mụn trứng cá… Một số bệnh da liễu có thể lây từ thú cưng sang người khi tiếp xúc gần bao gồm:
Nấm da: Các vi nấm như Microsporum và Trichophyton (gây hắc lào, nấm tóc, nấm móng) có thể lây từ chó, mèo sang người, đặc biệt qua tiếp xúc trực tiếp hoặc qua chăn ga.
Ghẻ và viêm da do ký sinh trùng: Ghẻ (Sarcoptes scabiei từ chó) hoặc bọ chét có thể gây ngứa dữ dội và tổn thương da. Ve hoặc bọ chét có thể gây viêm da cục bộ ở vùng da tiếp xúc.
Nhiễm trùng da do vi khuẩn: Một số vi khuẩn từ thú cưng như Staphylococcus hoặc Streptococcus, có thể gây mụn mủ, lở loét hoặc nhiễm trùng da nếu da người có vết xước hoặc tổn thương hở.
Bác sĩ Thùy Dung cho hay: “Mức độ ảnh hưởng tùy thuộc vào tình trạng vệ sinh của thú cưng, môi trường ngủ cũng như sức khỏe da của người nuôi. Ví dụ, người có làn da nhạy cảm hoặc hệ miễn dịch yếu dễ bị ảnh hưởng hơn. Ngoài ra, các dị nguyên từ lông thú cưng (như protein trong nước bọt hoặc da bong tróc) có thể gây phản ứng dị ứng, dẫn đến ngứa, mẩn đỏ hoặc tổn thương da”.
Bác sĩ Thùy Dung cũng cảnh báo, những người bị viêm da cơ địa, mề đay dị ứng, vảy nến, mụn trứng cá có thể bị nặng hơn nếu thường xuyên tiếp xúc với lông, bụi bẩn hoặc dị nguyên từ thú cưng. “Các hạt nhỏ từ lông thú dễ gây bít tắc lỗ chân lông, tạo điều kiện cho vi khuẩn phát triển, từ đó làm mụn bùng phát. Đồng thời, hệ miễn dịch quá mẫn ở người viêm da cơ địa dễ phản ứng mạnh với dị nguyên, khiến bệnh càng khó kiểm soát hơn”.
Các protein bám trên lông thú cưng có thể gây dị ứng cho cơ thể, kích hoạt phản ứng miễn dịch, dẫn đến ho, khò khè, khó thở hoặc nhẹ hơn thì hắt hơi, nghẹt mũi
Ảnh: AI
Ảnh hưởng đến hệ hô hấp
Theo bác sĩ chuyên khoa 2 Du Văn Dũng, Khoa Hô hấp, Bệnh viện Gia An 115, khi sống chung với thú cưng, đặc biệt là khi ngủ chung, người nuôi dễ hít phải các hạt rất nhỏ bám trên lông của chúng như vảy da, bụi hoặc bào tử nấm hay các protein từ nước bọt đã khô, nước tiểu đã khô. Các hạt này rất nhỏ, mắt thường không thể nhìn thấy, dễ bay lơ lửng trong bầu không khí hoặc bám trên bề mặt bàn ghế, ga giường, đồ chơi của trẻ em và sẽ tác động lên đường hô hấp nếu ta hít phải.
“Các protein bám trên lông gây dị ứng cho cơ thể có thể kích hoạt phản ứng miễn dịch thúc đẩy các phản ứng miễn dịch xảy ra quá mức, gây co thắt phế quản, phù nề niêm mạc phế quản, tăng tiết đàm nhớt nhiều. Từ đó sẽ dẫn đến ho, khò khè, khó thở hoặc nhẹ hơn thì hắt hơi, nghẹt mũi hay khởi phát cơn hen nếu cơ thể có sẵn bệnh hen suyễn”, bác sĩ Dũng cho biết.
Bác sĩ Dũng cũng cảnh báo một số đối tượng dễ bị ảnh hưởng nặng nề hơn từ thói quen ngủ cùng với thú cưng như trẻ em hay người cao tuổi. Trẻ em có hệ hô hấp ngắn, niêm mạc hô hấp mỏng nên dễ bị viêm phổi hơn người lớn. Chức năng phổi và sức đề kháng của con người sẽ giảm tự nhiên theo tuổi, nên khi người cao tuổi hít phải các tác nhân gây bệnh từ lông thú cưng sẽ dễ bị ho, viêm phổi, làm nặng thêm các bệnh lý có sẵn như viêm phế quản mạn tính, COPD (bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính), làm tăng nguy cơ nhập viện.
Đặc biệt, đối với người mắc hen suyễn hoặc viêm mũi dị ứng, dị nguyên từ thú cưng là một trong những tác nhân khởi phát cơn hen, khó thở hoặc làm bệnh kéo dài dai dẳng, khó trị.
Ngủ cùng thú cưng như thế nào cho an toàn?
Theo các chuyên gia, nếu người nuôi vẫn muốn duy trì thói quen ngủ cùng thú cưng thì cần lưu ý đến việc kiểm soát nguồn dị nguyên và giữ môi trường phòng ngủ trong lành nhất có thể.
Cụ thể, người nuôi nên tắm, chải lông định kỳ 2 - 3 lần một tuần; vệ sinh tai, móng và tẩy ký sinh trùng cho thú cưng theo hướng dẫn của bác sĩ thú y; lau bàn chân bằng dung dịch sát trùng hoặc ít nhất là bằng khăn giấy ướt mỗi khi dắt thú cưng đi dạo về. Không gian phòng ngủ, chăn ga gối đệm cũng cần được vệ sinh thường xuyên, giặt giũ bằng nước nóng hoặc chất tẩy rửa phù hợp để loại bỏ lông và vi khuẩn. Nếu có điều kiện, người nuôi có thể hút bụi bằng máy có bộ lọc HEPA và kết hợp máy lọc không khí để giảm nồng độ hạt bụi, lông thú trong phòng.
Bên cạnh đó, người nuôi cần rửa tay, rửa mặt sau khi tiếp xúc gần với thú cưng. Với người có bệnh lý hô hấp mạn tính như hen, viêm mũi dị ứng hay bệnh da liễu mạn tính như viêm da cơ địa, vảy nến, thì tốt nhất là không nên ngủ cùng với thú cưng. Nếu xuất hiện các triệu chứng bất thường đã nêu ở trên, người nuôi cần lập tức đến khám để được chẩn đoán và điều trị kịp thời, tránh biến chứng hoặc lây lan rộng.
