Bế bụng về ra mắt, tôi sững người khi mẹ bạn trai cũng mang bầu, càng sốc hơn khi chạm mặt người đàn ông ấy

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Và đặc biệt là người yêu cũng chưa từng kể chuyện này với tôi trước đó.

Theo Đời Sống và Gia Đình có bài " Bế bụng về ra mắt, tôi sững người khi mẹ bạn trai cũng mang bầu, càng sốc hơn khi chạm mặt người đàn ông ấy" với nội dung như sau : 

Và đặc biệt là người yêu cũng chưa từng kể chuyện này với tôi trước đó.

Nhà bạn trai tôi cách quê tôi cỡ 100km. Không quá xa, nhưng cũng đủ để tôi cảm thấy như đang bước sang một thế giới khác trong ngày đầu bế bụng về ra mắt. 

Tôi ngoài 20 tuổi, mang thai hơn 6 tháng, cái bụng không còn giấu được bằng váy rộng hay áo khoác dài. Trên suốt quãng đường đi, tôi vừa mệt vừa lo, trong đầu lặp đi lặp lại một câu hỏi: “Liệu mẹ anh sẽ phản ứng thế nào?”.

Bạn trai nắm tay tôi, nói rằng mọi chuyện sẽ ổn. Tôi tin anh, nhưng vẫn không ngăn được cảm giác hồi hộp len lỏi trong từng nhịp thở.

Khi xe vừa dừng trước nhà, tôi chưa kịp chuẩn bị tinh thần thì một người phụ nữ bước ra. Bà khoảng gần 50 tuổi, dáng người gầy, gương mặt hiền. Điều khiến tôi sững lại là… bụng bà nhô lên rất rõ.

Mẹ anh cũng đang mang bầu.

Bế bụng về ra mắt, tôi sững người khi mẹ bạn trai cũng mang bầu, càng sốc hơn khi chạm mặt người đàn ông ấy - 1

Ảnh minh hoạ.

Khoảnh khắc ấy, tôi thực sự hú hồn. Tôi đứng khựng lại vài giây, trong đầu trống rỗng. Hai bà bầu - một ngoài 20, một gần 50 gặp nhau trong lần ra mắt đầu tiên, tình huống này nằm ngoài mọi kịch bản lo lắng mà tôi từng nghĩ đến.

Bà cười, hỏi tôi mang thai mấy tháng, giọng rất nhẹ. Tôi chưa kịp trả lời thì một người đàn ông từ trong nhà bước ra. Ông khoảng ngoài 50, dáng người điềm đạm, ánh mắt hiền và giọng nói chậm rãi. Ông đứng cạnh mẹ anh, đặt tay đỡ bà rất tự nhiên.

Không hiểu vì sao, tim tôi bỗng đập nhanh hơn. Có một cảm giác quen quen, nhưng tôi không dám chắc.

Bữa cơm hôm đó diễn ra khá yên ả. Không ai hỏi tôi những câu khiến tôi khó xử. Mẹ anh nói chuyện rất nhẹ nhàng, còn người đàn ông kia hầu như chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho hai bà bầu, nhắc chúng tôi ngồi cho thoải mái, đừng đứng lâu. Cho đến khi mẹ anh kể chuyện mang thai ở tuổi này.

Bà nói bà từng hiếm muộn nhiều năm, và lần mang thai này là một điều rất đặc biệt. Rồi bà quay sang tôi, giới thiệu người đàn ông ngồi cạnh: “Đây là bác sĩ sản khoa. Ông ấy từng làm việc gần chỗ con sống nhưng sau đó chuyển về đây sống. Cô cũng lớn rồi mà tái hôn cũng ngại, nhưng con trai ủng hộ nên thôi xem như có người bầu bạn. Ai ngờ giờ lòi ra ‘cục vàng’ này…”

Bà bảo bạn trai giữ kín chuyện phần vì chưa quen với chuyện làm mẹ lần nữa, phần vì muốn đợi thai kỳ ổn định. Nghe xong, tim tôi như chững lại.

Rồi tôi nhìn người đàn ông ấy kỹ hơn. Gương mặt ấy, ánh mắt ấy… ký ức bỗng ùa về. Tôi nhớ ra rồi.

Ông chính là bác sĩ sản khoa từng đỡ đẻ cho mẹ tôi, hơn 20 năm trước.

Ngày đó, ông làm ở bệnh viện huyện gần nhà. Ngoài giờ, ông mở một phòng khám nhỏ, không biển hiệu lớn, thường xuyên phát cơm chay và tặng quà cho người nghèo nên ai cũng quý. Mẹ tôi từng kể, nếu không có ông năm đó, ca sinh của mẹ đã rất nguy hiểm và còn đưa cho tôi xem ảnh ông.

Sau này, ông chuyển đi nơi khác. Phòng khám đóng cửa. Gia đình tôi cũng không còn tin tức gì về ông nữa. Và tôi không ngờ, hơn hai mươi năm sau, lại gặp lại ông trong hoàn cảnh này.

Thì ra, người đàn ông ấy không chỉ là chồng sau của mẹ bạn trai tôi, mà còn là người đã đặt tôi vào tay mẹ tôi ngày tôi ra đời. Một mối duyên kỳ lạ đến mức tôi không biết phải diễn tả thế nào cho đủ.

Buổi ra mắt hôm đó bỗng trở nên rất khác. Không còn là cuộc gặp gỡ căng thẳng giữa con dâu tương lai và nhà trai, mà giống như một buổi sum họp của những người phụ nữ đang mang trong mình sự sống.

Mẹ anh nắm tay tôi, nói: “Con còn trẻ, dễ lo, dễ tủi thân. Nhưng mang thai là chuyện lớn, đừng để mình cô đơn”. Còn ông - vị bác sĩ năm xưa chỉ dặn một câu rất ngắn: “Giữ tinh thần cho tốt. Mẹ vui thì con trong bụng mới yên”.

Tối đó, nằm trên giường ở một ngôi nhà cách quê mình 100km, tôi vuốt bụng và nghĩ mãi về chữ “nhân duyên”. Tôi đã bế bụng về ra mắt trong tâm thế sợ hãi, nhưng lại được đón nhận bằng sự tử tế, bằng những mối liên kết đã bắt đầu từ rất lâu trước khi tôi kịp hiểu về cuộc đời. Có lẽ, đôi khi, chúng ta không đến một nơi xa lạ để bị phán xét, mà để nhận ra mình chưa từng đơn độc.

Theo Đời Sống và Gia Đình có bài "Lỡ mang thai với người đàn ông đã có gia đình, vợ anh chỉ nói đúng 10 từ khiến tôi hổ thẹn" với nội dung như sau : 

Chỉ vậy. Chỉ mười từ, nhưng đánh sập mọi lớp tự bào chữa tôi cố dựng suốt thời gian qua. Cô ấy không nói tôi phá hoại gia đình, không nói tôi trơ trẽn, không trách móc chồng mình trước mặt tôi.

Tôi chưa từng nghĩ đời mình sẽ rơi vào một câu chuyện mà chính tôi cũng thấy khó tha thứ cho bản thân. Tôi 28 tuổi, không còn quá trẻ để ngây thơ, và cũng không còn quá mộng mơ để tin rằng đàn ông đã có gia đình vẫn có thể yêu mình một cách trọn vẹn. Vậy mà tôi vẫn trượt dài vào mối quan hệ đó, một mối quan hệ đầy sai lầm nhưng lại khiến tôi mang thai đứa bé này.Anh nói với tôi rằng vợ chồng anh ly thân, rằng cuộc hôn nhân của anh chỉ còn trên giấy, rằng tôi chính là “bình yên” mà anh tìm kiếm. Tôi từng tin. Tin đến mức mù quáng. Tin đến mức quên mất mình là phụ nữ, quên mất rằng mình hoàn toàn có quyền chọn một con đường khác.

Và rồi một ngày, khi que thử hiện hai vạch, chân tôi mềm ra, cả người như rơi xuống khoảng không vô tận. Trong khoảnh khắc ấy, tôi đã nghĩ anh sẽ ôm lấy tôi, sẽ nói chúng tôi sẽ cùng nhau bước tiếp. Nhưng không. Anh im lặng hàng tiếng. Rồi nói một câu vô cùng quen thuộc:

- Để anh thu xếp.

Lỡ mang thai với người đàn ông đã có gia đình, vợ anh chỉ nói đúng 10 từ khiến tôi hổ thẹn - 1

Tôi đã tựa vào cái hy vọng mong manh ấy gần một tháng. Nhưng càng ngày, khoảng cách giữa chúng tôi càng lớn. Anh ít nhắn tin hơn, luôn than công việc bận, con cái không khỏe, nhà có chuyện. Một phần trong tôi biết mọi thứ đang dần trượt khỏi tay, nhưng tôi vẫn cố níu.

Cho đến ngày vợ anh chủ động hẹn gặp tôi. Đó là một buổi chiều mưa nhẹ. Quán cà phê vắng, chỉ có mùi cà phê rang và tiếng muỗng chạm nhẹ vào tách. Tôi bước vào với bụng hơi nhô lên, cái bụng khiến tôi vừa thương vừa sợ. Cô ấy ngồi ở góc phòng, dáng vẻ bình thản đến mức khiến tôi muốn chạy trốn. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt không giận dữ, không hỗn loạn, không chửi bới như trong phim, mà là ánh mắt của một người đã hiểu quá nhiều điều trong đời.

- Cảm ơn vì đã đến! - Cô nói. Giọng trầm và nhẹ.

Tôi ngồi xuống, tim muốn bật khỏi lồng ngực. Cô ấy hỏi:

- Em bao nhiêu tuần rồi?

Tôi trả lời trong nghẹn ngào: “Gần ba tháng ạ”. Cô ấy đặt tay lên ly cà phê, xoay nhẹ. Tôi không quên được câu nói của cô hôm đó, chỉ 10 từ khiến tôi như bị tạt một gáo nước lạnh:

- Đừng biến đứa trẻ thành nạn nhân của người lớn.

Chỉ vậy. Chỉ mười từ, nhưng đánh sập mọi lớp tự bào chữa tôi cố dựng suốt thời gian qua. Cô ấy không nói tôi phá hoại gia đình, không nói tôi trơ trẽn, không trách móc chồng mình trước mặt tôi. Cô ấy chỉ… nhìn thấy đứa trẻ trong tôi. Một sinh linh không có tội.

Tôi bỗng thấy mình nhỏ bé, ích kỷ và đáng trách. Tôi yêu anh, đúng. Nhưng tôi đã để cảm xúc của mình đè lên một gia đình khác. Tôi đã chọn con đường sai ngay từ đầu và nghiễm nhiên nghĩ mình có quyền được bù đắp. Cô ấy nói tiếp:

- Anh ấy là người chồng không hoàn hảo. Nhưng em còn trẻ, em có thể chọn lại. Đứa bé thì không.

Tôi bật khóc. Không phải vì bị trách, mà vì lần đầu tiên có ai đó nói về tương lai của con tôi một cách trong trẻo, tử tế và không hằn học. Và sự tử tế ấy khiến tôi xấu hổ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Sau buổi nói chuyện đó, tôi tự hỏi mình hàng chục lần:Nếu tiếp tục, con tôi sẽ lớn lên thế nào? Nó có được yêu thương trọn vẹn không? Hay nó sẽ luôn sống trong những câu chuyện nửa kín nửa hở về người cha “bận bịu” và mẹ từng “cướp” chồng người khác?

Lỡ mang thai với người đàn ông đã có gia đình, vợ anh chỉ nói đúng 10 từ khiến tôi hổ thẹn - 2

Tôi không muốn con bắt đầu đời sống bằng tổn thương. Tôi càng không muốn mình trở thành người khiến một đứa trẻ phải gánh những vết xước từ khi chưa kịp nói lời đầu tiên. Tối đó, tôi nhắn cho anh: “Em sẽ tự lo cho con. Anh không cần thu xếp gì nữa”.

Anh gọi lại liên tục. Gửi cả trăm tin. Nói rằng anh sẽ rời gia đình, rằng anh yêu tôi, rằng tôi đừng bỏ anh lúc này. Nhưng tất cả đã quá muộn. Nếu anh thực sự muốn bảo vệ tôi, muốn bảo vệ con, thì anh đã làm từ nhiều tháng trước. Còn bây giờ, những lời ấy chỉ là sự hoảng loạn muộn màng.

Tôi chuyển phòng trọ, cắt mọi liên lạc, tập trung dưỡng thai và xây dựng một cuộc sống mới. Có những tối ôm bụng, tôi vẫn khóc vì tủi thân. Nhưng mỗi lần như thế, tôi lại nhớ 10 từ ấy, lời nhắc nhở khiến tôi tỉnh thức hơn bất kỳ bài học nào đời đã dạy:“Em đừng biến đứa trẻ thành nạn nhân của người lớn”.

Giờ đây, mỗi khi cảm nhận con đạp trong bụng, tôi thấy bình yên lạ. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng tôi biết mình đang bước đi trên con đường đúng nhất cho cả hai mẹ con. Có thể cuộc đời đã cho tôi một cú vấp đau, nhưng cũng chính cú vấp ấy giúp tôi lớn lên theo cách mà chưa bao giờ tôi tưởng tượng được. Bởi hóa ra, khi phụ nữ mang trong mình một sinh linh, họ mạnh mẽ đến mức có thể rời bỏ cả điều từng khiến họ mê muội.

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!