Thí nghiệm 5 người không ngủ suốt 720 giờ: Chưa được nửa hành trình phải dừng lại gấp vì cái kết khủng khiếp

Một câu chuyện được lan truyền nhiều năm về thí nghiệm bí mật của Liên Xô đã mô tả những diễn biến ki:nh hoà:ng khiến không ít người rùng mình, dù đến nay chưa từng có xác nhận chính thức.

Đội quân "m:a qu:ỷ"

Một binh đoàn không cần ngủ, có thể hành quân liên tục và luôn đủ sức khỏe để ti:êu diệ:t mọi k:ẻ th:ù là ý tưởng mà giới quân sự Liên Xô từng nghĩ tới.

Theo một số thông tin không chính thức, vào cuối những năm 1940, giới quân sự cùng các nhà khoa học Liên Xô đã tiến hành một cuộc thử nghiệm kỳ lạ.

Trong thí nghiệm này, 5 tội phạm chính trị bị giữ không ngủ liên tục suốt 30 ngày nhằm nghiên cứu tác động của việc thiếu ngủ kéo dài.

Các đối tượng được đặt trong một môi trường khép kín có cung cấp oxy nhưng đồng thời liên tục bơm vào một loại khí gas chứa chất kích thích với tỷ lệ phù hợp để khiến họ không thể ngủ.

Trong căn phòng rộng rãi, những người tham gia được cung cấp đầy đủ các điều kiện cần thiết để duy trì sự sống như sách vở, ghế nghỉ nhưng không thể nằm, hệ thống nước sinh hoạt và vệ sinh cùng lượng lương khô đủ dùng trong suốt thời gian thử nghiệm.

Đổi lại, các tù nhân được hứa hẹn sẽ được trả tự do nếu hoàn thành cuộc thử nghiệm.

Trong 4 ngày đầu tiên, những người này liên tục than phiền và nhiều lần hỏi liệu họ có thực sự được trở về nhà sau khi hoàn thành thử nghiệm hay không.

Mọi cuộc trò chuyện giữa 5 người đều được ghi lại và toàn bộ hành vi của họ luôn nằm trong sự giám sát của hệ thống camera bí mật.

Tuy nhiên, những ngày sau đó mọi việc bắt đầu diễn biến theo hướng ngày càng đáng lo ngại.

Thay vì trò chuyện với nhau, cả 5 người bắt đầu thì thầm vào micro hoặc chỉ chăm chú nhìn vào tấm kính một chiều, phía sau đó là các nhà khoa học đang theo dõi họ ngày đêm.

Đến ngày thứ 9, một người bất ngờ gà:o th:ét đi:ên lo:ạn. Ông ta chạy khắp căn phòng và hét bằng tất cả sức lực trong suốt 3 tiếng đồng hồ cho đến khi chỉ còn phát ra những tiếng ú ớ vô nghĩa, dường như dây thanh quản đã bị tổ:n thươ:ng nghiêm trọng.

Điều khiến các nhà nghiên cứu ngạc nhiên hơn cả là phản ứng của những người còn lại. Họ vẫn tiếp tục thì thầm vào micro như chưa có chuyện gì xảy ra cho đến khi người thứ hai cũng bắt đầu gà:o th:ét dữ dội.

Sau đó, tất cả âm thanh đều bi:ến m:ất.

Trong suốt ba ngày tiếp theo, các nhà khoa học liên tục kiểm tra hệ thống micro theo từng giờ vì không thể lý giải nổi việc 5 người sống chung trong một căn phòng kín lại hoàn toàn không phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Dù vậy, họ không hề chết. Chỉ số hấp thụ oxy cho thấy cả 5 người vẫn còn sống khỏe mạnh.

Đến ngày thứ 14, các nhà khoa học và quân đội quyết định hành động.

Họ thiết lập hệ thống liên lạc với căn phòng và phát đi thông báo:

"Chúng tôi sẽ vào để kiểm tra microphone, tránh xa khỏi cửa và nằm úp xuống sàn nhà. Nếu hợp tác, bạn sẽ được tự do ngay lập tức".

Thế nhưng câu trả lời nhận được chỉ là một giọng nói bình thản:

"Chúng tôi không muốn được tự do nữa...."

Sự thật ki:nh hoà:ng bị chô:n lấ:p

Sau câu trả lời đầy ám ảnh đó, tranh cãi nổ ra giữa các nhà khoa học và quân đội khi không ai có thể giải thích được điều gì đang diễn ra bên trong căn phòng.

Cuối cùng, họ quyết định mở cửa vào đúng nửa đêm ngày thứ 15.

Khí oxy được bơm đầy trở lại trong khi lượng khí gas chứa chất kích thích dần được rút ra ngoài.

Ngay lập tức, ba giọng nói đồng loạt khẩn khoản yêu cầu các nhà nghiên cứu tiếp tục bơm loại khí đó vào phòng, van xin tha thiết như thể mạng sống của họ phụ thuộc hoàn toàn vào nó.

Các binh sĩ bắt đầu tiến vào căn phòng và những người bên trong gà:o th:ét còn d:ữ dộ:i hơn trước.

Khung cảnh trước mắt khiến tất cả ki:nh ho:àng.

Lương khô vẫn còn nguyên, cho thấy từ ngày thứ 5 họ không hề ăn thêm bất cứ thứ gì.

Trong một góc phòng là th:i th:ể một người đang bị:t kí:n nút thoát nước.

Theo mô tả, người này dường như đã tự c:ào c:ấu ng:ực và bụng mình liên tục cho đến khi không qua khỏi.

Bốn người còn sống cũng mang dấu hiệu tự hành hạ cơ thể với phần da ở ng:ực và bụng bị tró:c, trên đầu các ngón tay gầ:y gu:ộc vẫn còn dính má:u và những mảng da.

"Làm sao chúng ta có thể gọi họ là những con người", các binh sĩ nói với nhau.

Trong căn phòng thí nghiệm, bốn người còn lại thay phiên nhau cầu xin được tiếp tục ở trong căn phòng cùng loại khí gas chứa chất kích thích đó.

Lực lượng quân đội buộc phải sử dụng vũ lực.

Bốn người phản ứng vô cùng đi:ên cuồ:ng, chống trả quyết liệt như dốc toàn bộ sức lực để kháng cự.

Họ dùng răng cắ:n vào cổ, dùng tay c:ào khắp mặt. Một người lính đã thi:ệt mạ:ng vì sự hu:ng b:ạo đó.

Các y tá đi cùng đã tiê:m thuốc a:n th:ần với liều lượng gấp 10 lần bình thường nhưng những người này vẫn chống cự dữ dội như những con thú bị dồn đến đường cùng, đồng thời không ngừng g:ào lên:

"Nữa đi ! Cho tôi nữa đi....."

Cuối cùng chỉ còn 3 người sống sót sau quá trình cưỡng chế.

Họ ngay lập tức bị tró:i chặt và đưa đến phòng nghiên cứu nhưng vẫn liên tục van xin được hít thêm loại khí gas nói trên.

Theo câu chuyện được lan truyền, kết quả nghiên cứu cho thấy tất cả các tù nhân đều đã phát đi:ên, trở thành những thực thể không còn giống con người, không chống cự khi bị m:ổ x:ẻ suốt nhiều giờ mà còn liên tục cười.

Sau đó, toàn bộ trạm nghiên cứu được cho là đã xóa bỏ các thí nghiệm ki:nh ho:àng này và ch:ôn vù:i toàn bộ sự việc.

Cho đến nay, vẫn không có bất kỳ thông tin chính thức nào từ phía Liên Xô xác nhận sự tồn tại của cuộc thử nghiệm bị cho là ma:n r:ợ này.