TAI QUÁI: Con không cho đủ tiền, mẹ nằm giữa chợ, la làng nói con 'bất hiếu', cả xã vây vào mắng con gái, đến khi phát hiện âm mưu, ai cũng QUAY XE sợ hãi
Câu chuyện của chị L. khiến nhiều người suy nghĩ về ranh giới trong gia đình
Trong một chương trình chia sẻ về gia đình, chị L. (32 tuổi) khiến cả khán phòng lặng đi khi kể câu chuyện về người khiến chị đau lòng nhất – không phải ai xa lạ, mà là chính mẹ ruột của mình.
Chị nói mình lớn lên trong một ngôi nhà luôn đầy tiếng cãi vã. Mẹ chị nóng tính, hay so sánh con với người khác và thường xuyên dùng những lời nặng nề để dạy dỗ. “Tôi quen với việc bị mắng là vô dụng, là đồ ăn bám. Nhưng tôi nghĩ, thôi thì mẹ sinh ra mình, chắc mẹ thương theo cách của mẹ,” chị nghẹn giọng.
Khi trưởng thành, chị đi làm xa, cố gắng gửi tiền về phụ giúp gia đình. Nhưng càng lớn, mâu thuẫn giữa hai mẹ con càng gay gắt. Mẹ chị thường yêu cầu tiền bạc, can thiệp sâu vào chuyện riêng tư, thậm chí ép chị phải làm theo ý mình trong chuyện tình cảm.
Đỉnh điểm là một buổi chiều cách đây hai năm.
Hôm đó, chỉ vì chị từ chối đưa thêm tiền – số tiền vượt quá khả năng của mình – mẹ chị đã lớn tiếng giữa chợ. Khi chị cố giải thích, bà bất ngờ lao ra giữa đường, nằm lăn xuống, gào khóc rằng con gái “bất hiếu, bỏ rơi mẹ già”.
“Lúc đó tôi chết lặng,” chị kể. “Người ta xúm lại, chỉ trỏ. Có người còn mắng tôi vô tâm. Tôi đứng đó mà tay chân run bần bật.”
Trong mắt những người chứng kiến, hình ảnh chỉ còn là một bà mẹ lớn tuổi khóc lóc giữa đường và một người con gái trẻ đứng im lặng. Không ai biết câu chuyện phía sau. Không ai nghe lời giải thích.
“Tôi muốn đỡ mẹ dậy nhưng mẹ hất tay ra, tiếp tục la lớn hơn. Tôi cảm giác như mình bị đưa lên một phiên tòa ngoài đường, mà tôi không có quyền biện hộ.”
Sự việc hôm đó lan nhanh qua mạng xã hội địa phương. Có người quay video, đăng tải kèm những lời chỉ trích nặng nề. Chị nhận hàng chục tin nhắn mắng nhiếc. Đồng nghiệp bắt đầu nhìn chị bằng ánh mắt khác.
“Tôi mất ngủ suốt nhiều tuần. Tôi tự hỏi liệu mình có sai không. Nhưng tôi biết, mình không hề bỏ rơi mẹ. Tôi chỉ không thể đáp ứng những yêu cầu vô lý mãi mãi.”
Sau biến cố ấy, chị quyết định chuyển ra ở riêng, giữ khoảng cách với mẹ để bảo vệ sức khỏe tinh thần của mình. Chị vẫn gửi tiền phụng dưỡng mỗi tháng, nhưng không còn cố gắng làm hài lòng bằng mọi giá.
“Tôi vẫn là con của mẹ. Tôi vẫn có trách nhiệm. Nhưng tôi cũng là một con người, không phải cái túi tiền hay cái bia đỡ đạn cho cảm xúc của người khác.”
Câu chuyện của chị L. khiến nhiều người suy nghĩ về ranh giới trong gia đình – nơi tình thân đôi khi bị lẫn lộn với sự kiểm soát và áp đặt. Hiếu thảo không đồng nghĩa với chịu đựng mọi tổn thương. Và làm cha mẹ cũng không có nghĩa là có quyền làm tổn thương con cái mà không chịu trách nhiệm.
Trong buổi chia sẻ hôm ấy, chị không khóc lớn. Chị chỉ nói một câu khiến nhiều người nghẹn lại: “Điều tôi đau nhất không phải là bị người ngoài hiểu lầm. Mà là việc chính mẹ mình lại là người khiến mình phải cúi mặt giữa đám đông.”
Giữa những câu chuyện gia đình đầy phức tạp, có lẽ điều khó nhất không phải là đúng – sai, mà là học cách yêu thương mà không làm tổn thương nhau.
