Bí mật rù:ng mì:nh đằng sau câu chuyện người phụ nữ g:óa bụa khắc khổ, ngày ngủ 3 tiếng để kiếm tiền nuôi con
Có những người mẹ không cần danh xưng cao quý. Cuộc đời họ tự thân đã là một bản anh hùng ca lặng lẽ.
Có những người mẹ không cần danh xưng cao quý. Cuộc đời họ tự thân đã là một bản anh hùng ca lặng lẽ.
Chị T. góa chồng khi mới 29 tuổi. Ngày chồng mất vì tai nạn lao động, đứa con trai đầu lòng chưa tròn 4 tuổi, còn bé gái út vẫn đang bập bẹ gọi “mẹ”. Trong căn nhà nhỏ ở vùng ven, từ hôm ấy chỉ còn lại ba mẹ con và một khoảng trống quá lớn để lấp đầy.
“Đêm đầu tiên sau đám tang, tôi không dám ngủ,” chị kể. “Tôi sợ tỉnh dậy rồi nhận ra mọi thứ là thật.”
Không có thời gian để gục ngã. Nỗi đau bị ép lại phía sau vì hai đứa trẻ cần ăn, cần học, cần một người đứng vững.
Ban ngày, chị làm công nhân may. Tan ca lúc 5 giờ chiều, chị vội vàng về nhà nấu cơm, kèm con học bài. Đến 9 giờ tối, khi hai con đã ngủ, chị lại tất tả ra chợ đầu mối lấy hàng về bán online – từ quần áo trẻ em đến đồ gia dụng. Có hôm, 2 giờ sáng chị mới chợp mắt.
“Mỗi ngày tôi ngủ khoảng 3 tiếng. Nhiều khi mệt đến mức đứng bán hàng mà mắt cứ hoa lên,” chị cười, nụ cười mệt nhưng không than thở.
Hàng xóm kể, có những hôm trời mưa tầm tã, chị vẫn đội áo mưa đi giao hàng. Có lần ngất xỉu giữa xưởng vì tụt huyết áp, tỉnh dậy chị chỉ xin quản đốc cho nghỉ nửa buổi rồi lại quay lại làm việc.
“Tôi không dám ốm. Ốm là mất tiền, là tiền học của con bị ảnh hưởng.”
Suốt 10 năm, chị gần như không có khái niệm nghỉ ngơi. Mọi khoản tiền kiếm được đều dành cho con. Chị chưa từng mua cho mình một bộ quần áo mới đúng nghĩa. Chiếc điện thoại cũ dùng đến khi màn hình nứt toác vẫn cố sửa lại để tiếp tục bán hàng.
Điều chị tự hào nhất không phải là mình đã chịu đựng được bao nhiêu vất vả, mà là hai đứa con chưa từng phải bỏ dở việc học. Con trai lớn năm nay đã là sinh viên đại học, con gái út chuẩn bị thi vào cấp ba.
“Có hôm con bảo: ‘Mẹ nghỉ đi, con đi làm thêm phụ mẹ.’ Nghe vậy tôi vừa vui vừa xót. Tôi nói với con, nhiệm vụ của con là học cho thật giỏi.”
Những đêm chỉ ngủ 3 tiếng, chị từng có lúc bật khóc vì kiệt sức. Nhưng sáng hôm sau, khi nghe tiếng con gọi “Mẹ ơi”, chị lại tự nhủ phải mạnh mẽ.
Người ta thường nói phụ nữ yếu đuối. Nhưng có lẽ, khi làm mẹ, họ trở nên kiên cường theo một cách rất khác – không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ bền bỉ.
Trong căn phòng nhỏ, trên tường vẫn treo tấm ảnh gia đình chụp trước ngày biến cố xảy ra. Chị bảo mình không quên quá khứ, nhưng cũng không cho phép bản thân sống mãi trong đó.
“Tôi không cần cuộc sống giàu sang. Tôi chỉ cần các con nên người. Khi ấy, mọi đêm chỉ ngủ 3 tiếng cũng xứng đáng.”
Giữa nhịp sống hối hả, có lẽ đâu đó vẫn còn những người mẹ như chị – âm thầm hy sinh, đổi giấc ngủ, đổi tuổi trẻ của mình lấy tương lai cho con. Và chính sự tảo tần ấy là nền móng cho những ước mơ được chắp cánh.
