Sợ phiền anh em, người đàn ông bị bệnh nặng ra công viên nằm

Nhiều người mang bệnh nặng vì không muốn liên lụy gia đình mà đã rời nhà đi nơi khác chịu đựng một mình. Đó cũng là câu chuyện về anh Đinh Trọng Dũng (sinh năm 1978), hiện đang bị bệnh hiểm nghèo. Khoảng 5 tháng nay, mặc nắng mưa anh Dũng vẫn nằm ở công viên Thanh Đa.

Nhiều người mang bệnh nặng vì không muốn liên lụy gia đình mà đã rời nhà đi nơi khác chịu đựng một mình. Đó cũng là câu chuyện về anh Đinh Trọng Dũng (sinh năm 1978), hiện đang bị bệnh h.iểm n.ghèo. Khoảng 5 tháng nay, mặc nắng mưa anh Dũng vẫn nằm ở công viên Thanh Đa.

Trước khi đến nằm ở công viên Thanh Đa, anh Dũng từng trú tại đường Sư Vạn Hạnh, quận 10, TP.HCM. (Ảnh: Thanh Niên)

Những ngày cuối đời cậy nhờ người dưng

Báo Thanh Niên đăng tải, anh Dũng vốn không còn cha mẹ, cũng không có vợ con. Tháng 9/2021, anh phát hiện mình bị bệnh về tuyến giáp nên quyết định bỏ nhà đi vì không muốn làm phiền anh em. Kể từ đó, anh lang thang ở nhiều nơi rồi đến công viên Thanh Đa.

Anh đã ở công viên Thanh Đa 5 tháng nay. (Ảnh: Địa điểm 247)

Thời gian đầu, anh vẫn tự lo được một số việc cá nhân, nhưng ngày 8/8 vừa qua tình hình anh bất ngờ chuyển biến nguy cấp, bà con xung quanh phải đưa vào bệnh viện. Tuy nhiên bác sĩ cho biết bệnh của anh đã đến giai đoạn cuối nên trả về sau 3 ngày nhập viện.

Thương người đàn ông bơ vơ, những ngày qua bà con thường xuyên ghé đến giúp đỡ, người cho đồ ăn, người hỗ trợ giường xếp, vật dụng. Thậm chí nhiều bạn trẻ còn đến lau người, thay quần áo cho anh. 

Nhiều bạn trẻ đến thay quần áo, lau vết thương cho anh. (Ảnh: Thanh Niên)

Chị Dương Kim Cúc, 55 tuổi, sống tại khu vực chính là người đưa anh Dũng vào viện. Chị cho hay, ban đầu anh Dũng được đưa vào Bệnh viện Quận Bình Thạnh, sau đó chuyển về Bệnh viện Gia Định. Dù là người dưng nhưng chị Cúc đối xử với anh Dũng rất tận tình, chu đáo.

2 bệnh viện anh Dũng từng chuyển vào điều trị. (Ảnh: Người Lao Động)

Chứng kiến anh Dũng khổ sở những ngày cuối đời, chị Cúc chỉ ước có một nhà hảo tâm hay mái ấm nào đó đứng ra giúp anh, để anh có chỗ che mưa che nắng. 

"Chứ giờ nằm ngoài này, mưa gió lạnh lẽo, người dân cũng chỉ giúp đỡ được việc ăn uống, tắm rửa, thay đồ vào ban ngày, chứ ban đêm chú có chuyện gì thì không ai cứu được", người phụ nữ tốt bụng nói trên báo Thanh Niên.

Chị Cúc chăm sóc anh Dũng như người thân. (Ảnh: Thanh Niên)

Được biết, bà con cũng đã tìm địa chỉ nhà anh Dũng theo thông tin ghi trên CCCD nhưng hiện ngôi nhà đã có chủ mới. Vì thế, chị Cúc rất mong người thân biết chuyện đến đón anh về chăm sóc.

Dù chẳng biết tương lai ra sao nhưng nhờ tấm lòng của bà con tốt bụng mà những ngày cuối đời của anh Dũng đã trở nên ấm áp hơn. Mong rằng điều tốt đẹp sẽ đến với anh.

Chồng t.ai b.iến chăm vợ liệt ở công viên Thanh Đa

Trước đó, tại công viên Thanh Đa cũng có một đôi vợ chồng già đến sinh sống. Báo Thanh Niên viết, nguyên nhân là do bà Võ Thị Phi Phụng, 61 tuổi mắc bệnh, thường xuyên la hét. Ông Nguyễn Văn Phước, cùng 61 tuổi, chồng bà Phụng sợ phiền hàng xóm nên đưa vợ ra công viên chăm sóc.

Ông Phước (áo xanh) chăm vợ nằm liệt ở công viên Thanh Đa. (Ảnh: Thanh Niên)

Chỗ nằm của ông bà chỉ là 2 chiếc giường xếp, xung quanh là bạt và ô che mưa nắng. Dù bị t.ai b.iến nhưng ông Phước vẫn phải gắng chăm vợ vì bà bị liệt, không thể làm gì.

Xúc động trước tình cảnh của vợ chồng ông Phước, nhiều người đã đến hỗ trợ ông đồ ăn thức uống. Đồng thời, UBND phường 27, quận Bình Thạnh, TP.HCM cũng khẩn trương lên kế hoạch giúp đỡ ông bà.

Ông Phước một tay chăm lo cho vợ. (Ảnh: Thanh Niên)
Nhắc đến vợ, ông bật khóc. (Ảnh: Thanh Niên)

Sáng 7/4 vừa qua, sau khi hoàn thành các thủ tục, UBND phường đã bố trí xe đón bà Phụng, đưa vào Trung tâm điều dưỡng người bệnh tâm thần (phường Tam Phú, TP Thủ Đức). Nhìn vợ được đưa lên xe, cụ ông mếu máo: "Gửi bả xong rồi đúng như mong ước mà tôi buồn quá. Lần đầu tiên xa nhau. Giờ tôi về lại nhà trọ thui thủi một mình, bả ở đó có chỗ che nắng che mưa, không ảnh hưởng đến bà con hàng xóm."

Bà Phụng được hỗ trợ đưa vào trung tâm chăm sóc. (Ảnh: Thanh Niên)

Mỗi người sinh ra có một số phận riêng. Với những người thiệt thòi như các hoàn cảnh trên chỉ hi vọng họ sẽ gặp được nhiều người tốt, để cuộc sống đỡ vất vả hơn.

Không phải bỗng dưng mà người ta thường nói: "Bán anh em xa, mua láng giềng gần". Đôi khi dù không cùng chung dòng máu, không phải họ hàng r.uột thịt nhưng những người hàng xóm lại đối xử với nhau rất tốt. Họ sẵn sàng san sẻ từ vật chất đến tinh thần, nương tựa vào nhau, động viên nhau cố gắng. Chính điều tốt đẹp ấy đã giúp nhiều người có thêm sức mạnh, vượt qua khó khăn.

Do đó, nếu có thể hãy cho đi thật nhiều, vì thứ chúng ta nhận lại đôi khi còn có giá trị lớn hơn tiền bạc, vật chất.